RSS Feed

Vì sao Nga và phương Tây không thống nhất về vấn đề Syria?

Comments Off
Posted by admin on October 21, 2011 at 11:59 pm

Nga bác dự thảo của LHQ chống lại Sirya

Trong hai thập kỷ qua, Nga buộc phải “ngậm bồ hòn làm ngọt” nhiều vụ việc liên quan đến lệnh trừng phạt của Mỹ và đồng minh tại nhiều quốc gia. Quyền phủ quyết là đặc quyền hiếm khi được sử dụng của các thành viên Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc.

Một thực tế đáng chú ý gần đây là Nga sử dụng quyền phủ quyết của mình tại Hội đồng bảo an nhằm chống lại dự thảo nghị quyết trừng phạt Syria sau những cáo buộc cho rằng Tổng thống Syria Bashar Assad chỉ huy quân đội, cảnh sát tiếp tục có những hành động cứng rắn nhằm vào người biểu tình.

Trước đó, dự thảo nghị quyết trừng phạt Syria được các thành viên của châu Âu soạn thảo dưới sự ủng hộ của Mỹ, trong đó cáo buộc chính quyền Syria đàn áp người biểu tình; đồng thời cảnh báo có những hình phạt nặng hơn nếu Tổng thống Bashar Assad không dừng các hành động mạnh tay đối với người biểu tình trong vòng 30 ngày kể từ khi áp dụng nghị quyết trừng phạt.

Nga và Trung Quốc phủ quyết một dự thảo nghị quyết của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc trừng phạt Syria.

Trong trường hợp của Syria, nên lưu ý rằng lợi ích vật chất của Nga sẽ bị tổn hại nếu phương Tây áp đặt trừng phạt tại quốc gia này. Moscow có quan hệ thân thiết với Chính phủ của ông Assad – khách hàng vũ khí của Nga và là nơi Nga có một căn cứ hải quân tại bờ biển Địa Trung Hải (một căn cứ đặt ở nước ngoài hiếm hoi của quân đội Nga).

Việc Nga phủ quyết cũng không hẳn là vì Syria mà phần nhiều là do Nga phản đối phương Tây thay đổi các thể chế chính trị ở nước ngoài. Trong trường hợp này, Nga sử dụng quyền phủ quyết bởi họ băn khoăn về cái kết không thể tiên đoán được của cái gọi là Mùa xuân Arab.

Theo quan điểm của Nga, các cuộc biểu tình tự phát này không có khả năng dẫn đến việc thành lập nền dân chủ theo mong muốn của phương Tây nhưng lại mở đường dẫn đến việc thành lập chính quyền tôn giáo cực đoan với những hậu quả không thể lường trước đối với sự ổn định của khu vực.

Mặt khác, Nga sử dụng quyền phủ quyết (hiếm khi được dùng tới) để ngăn chặn việc thông qua một nghị quyết có thể dẫn tới khả năng áp đặt các lệnh trừng phạt của Liên Hiệp Quốc đối với Chính phủ của Tổng thống Syria Bashar al-Assad.

Động thái này của Nga một phần là bởi mong muốn duy trì vị thế tại khu vực – nơi mà ảnh hưởng của Moscow bị giảm đi đáng kể từ sau chiến tranh Lạnh; bên cạnh việc điện Kremlin đang phải đối mặt với nhiều thách thức bắt nguồn từ sự sụp đổ của các Chính phủ thân hữu tại khu vực này (như Gaddafi).

Hành động của Nga dường như chính xác. Với vụ Iraq, Moscow phản đối cuộc chiến và trên thực tế, Mỹ bị tổn thất lớn tại chiến trường này. Với Libya, Nga cũng đúng và Mỹ cùng đồng minh đang phải đối mặt với sự bất ổn lớn tại Ai Cập, Saudi Arabia, Yemen…

Như vậy, phương Tây không có nhiều lý do để gay gắt với Nga hay Trung Quốc trong vấn đề Syria, khi họ dùng quyền phủ quyết tại Hội đồng bảo an. Thay vào đó, phương Tây nên tìm kiếm biện pháp đảm bảo cho bất ổn của khu vực Trung Đông không lây lan đến các quốc gia khác.

Tuy nhiên, vấn đề chính là Nga không đơn thuần muốn ổn định khu vực mà còn không ủng hộ bất kỳ động thái nào có thể dẫn tới việc thay đổi chế độ tại Syria và để nước này trở thành tấm gương cho các quốc gia khác.  

Lần đầu tiên Nga chống lại phương Tây là khi phải đưa ra quyết định về việc Liên Hiệp Quốc trừng phạt Iraq sau hoạt động “Bão táp sa mạc” năm 1991; sau khi nước này xâm lược Kuwait.

Từ năm 1991, trong nhiều năm liền Nga nỗ lực làm suy yếu những biện pháp trừng phạt này nhằm đòi lại các khoản nợ của chế độ Saddam Hussein từ các hợp đồng mua bán vũ khí và hàng hoá của Nga. Khi đó, Mỹ và đồng minh NATO “bỏ qua” những hành động của Nga.

Sau đó, các hoạt động quân sự của Mỹ và NATO tại Serbia cũng không nhận được sự đồng thuận của Nga. Tuy nhiên, lần này phương Tây “nóng mặt” bởi thái độ của Nga khi đó “rắn” hơn trước với phương Tây.

Ngoài ra, không thể không nhắc đến cuộc chiến xâm lược Iraq năm 2003 của Mỹ và NATO, mặc cho Nga phản đối. Đó là cuộc chiến cướp đi hàng nghìn sinh mạng binh lính đồng minh và người Iraq, ngốn gần 1.000 tỷ USD của Mỹ, với cái kết là Mỹ và đồng minh rời Iraq trong tình trạng chiến tranh tại Iraq vẫn chưa hẳn kết thúc.

Đất nước này tiếp tục bất ổn về chính trị và bạo lực, người dân phải tiếp tục chống chọi với sự thiếu thốn lương thực, điện, nước… Chính quyền của Tổng thống Obama hiện giữ 50.000 quân ở Iraq để giúp đỡ người dân và Chính phủ nước này. Theo dự kiến, chậm nhất những binh đoàn cuối cùng sẽ rời khỏi Iraq vào cuối năm nay.

Cuối cùng, thái độ đối với phương Tây mới đây nhất của Nga là phản đối những hành động của Mỹ và NATO (đặc biệt là Pháp và Anh) tại Libya. Nga bỏ phiếu trắng khi Hội đồng Bảo an đưa ra quyết định trừng phạt Libya, nhưng thời gian sau đó lại tỏ ra hối tiếc vì không sử dụng đặc quyền phủ quyết của mình.

Nga cho rằng, tại Libya, Mỹ và đồng minh đi quá giới hạn mà nghị quyết Hội đồng bảo an cho phép: vượt quá việc để bảo người vô tội khỏi bạo lực, sự trả đũa từ chế độ Moammar Gaddafi.

Nguồn bài viết: http://www.tinmoi.vn/vi-sao-nga-va-phuong-tay-khong-thong-nhat-ve-van-de-syria-10615747.html

Both comments and pings are currently closed.